Chuyện đi tìm Tự Do

Bảo Giang (Danlambao) - Mỗi ngày bạn làm cho chính bạn, dù chỉ là vài cái vươn vai trước nhà như một gợn sóng, và nói với đất trời rằng: Tôi Muốn Tự Do, Tôi Yêu Nước Tôi, và mỗi tuần bạn làm với bạn hữu của bạn ở công viên, sân trường, bờ hồ, bạn sẽ thấy sự thay đổi kỳ diệu sẽ đến. Trước hết lòng bạn sẽ vui hơn và kiên tâm hơn trong lý tưởng bạn theo đuổi. Sau là đem niềm vui ấy cho người chung quanh và đem vào non nước. Dần dần tạo ra một phong trào rộng lớn cho mọi người cùng đi tìm Tự Do. Cho hàng triệu triệu người mặc áo No U. Khi đó, sự thay đổi kỳ diệu kia sẽ không dành cho riêng bạn, nhưng là cho cả đất nước của chúng ta. Bạn hãy bắt đầu thực hiện và nói cho bằng hữu cùng thực hiện xem sao. Dĩ nhiên, bài báo này cũng sẽ có nhiều bò vàng bò vào đọc, nhưng mình có làm gì sai đâu. Chỉ vươn vai và nói với mây với gió với đất nước cho vừa đủ nghe Tôi Muốn Tự Do, chắc không ai làm hại mình...


Người ta vẫn thường bảo, Tự Do là ánh sáng của cuộc sống. Hơn thế, có thể được đánh giá là hơi thở chân thật của con người. Theo đó, không có một cá nhân nào được sinh ra ở dưới bầu trời này mà lại không muốn có được Tự Do. Tự Do trong hơi thở, Tự Do trong lời nói và Tự Do trong tôn giáo. Và không có một thời nào mà con người ngừng đi tìm kiếm sự tự do. Chính ước muốn có sự Tự Do, con người đã phải trốn chạy sự bạo tàn, hay đứng dậy, lấy máu xương mình mà đạp đổ mọi ách thống trị từ quân chủ chuyên chế, đến cộng sản để giái thoát con người khỏi ách nô lệ, áp bức. Ở Việt Nam ta có ngoại lệ không? 

Sẽ chẳng bao giờ có ngoại lệ. Hơn thế, người Việt Nam là những chứng nhân trong phương cách phải chọn lựa này. Thật vậy, ngay từ ngày 3-2-1930, sau khi ông Hồ chí Minh nhận lệnh Tầu, Nga để lập tổ cộng sản Đông Dương ở trên phần đất Việt Nam thì chả có một người Việt Nam nào mà không học được chữ chạy. Chạy trốn bạo tàn, chạy đi tìm Tự Do. Mà một trong những cuộc chạy đi tìm Tự Do vĩ đại nhất trong lịch sử là cuộc di cư của hơn một triệu đồng bào miền Bắc vào Nam năm 1954. Họ rời miền Bắc vì phần đất này sẽ nằm trong tay của ông Hồ Chí Minh và đảng cộng sản. 

Họ bỏ làng thôn, bỏ quê cha đất tổ, bỏ nơi chôn nhau cắt rốn, chạy từ Bắc vào Nam mà vẫn chưa yên. Bởi lẽ, Hồ Chí Minh theo lệnh của Cộng sản Quốc tế Tàu và Nga, sau cuộc đấu tố - Cải cách Ruộng đất tàn bạo những người còn ở lại và giết chết hơn 172000 ngàn người Việt Nam để tạo ra cuộc thống trị bạo tàn mới, đã mở chiến tranh vào miền Nam Việt Nam. Từ cuối năm 1963, nhiều người dân tại miền Nam lại phải bỏ làng thôn, bỏ đồng ruộng chạy về thành phố để tìm lấy hơi thở Tự Do. Họ thà chết để ra đi chứ không thể sống chung với cộng sản, dù rằng khi ấy cái họa bị Tàu đô hộ chưa đến phút lâm nguy như hôm nay. 

Điển hình trong giai đoạn cuối của cuộc chiến tranh này là hàng hàng lớp lớp ngươi rời Quảng trị và bỏ mình trên Đại lộ Kinh hoàng. Hàng hàng lớp lớp người làm bia cho đạn pháo trên các tuyến đường số 7, số 10 khi họ rời bỏ Ban Mê Thuột, Pleiku, Kontum... Rồi bãi biển Đà Nẵng, bãi Tư Hiền nhuộm máu hồng của người dân Việt cũng chỉ vì họ mong có Tự Do. Và sau cùng là cuộc di tản, vượt biên, vượt biển làm rúng động lương tâm thế giới. Trong những cuộc vượt biên, vượt biển này đã có hơn một triệu người thoát nạn cộng sản, đến được bến bờ Tự Do, nhưng cũng có hàng trăm ngàn đồng bào Việt Nam bỏ mình trên đại đương hay trên những cánh đồng chết ở Campuchia. Tuy biết là gian nan, có khi đổi bằng sinh mạng, nhưng họ vẫn muốn ra đi. Nay thì sao rồi? 

Không còn đường chạy nữa. Tất cả các nước Âu tây đều khóa sổ tỵ nan đối với người Việt Nam rồi. Bây giời chỉ còn lại phương án thứ hai cho dân ta thôi. Phải đạp đổ cộng sản dù là tầu hay là ta, để mình và con cháu mình được sống. 

Nghĩa là, đối với cộng sản, chúng ta đừng bao giờ mơ mộng viển vông trong cuộc sống chung. Ngược lại chúng ta hãy mạnh dạn, dứt khoát nhìn vào và làm theo Boris Yelsin, ông ấy bảo: “Cộng sản không thể sửa chữa, nhưng phải đào thải nó”. Tại sao ta chỉ có con đường một chiều? 

Bạn biết rồi đấy, con chim bị nhốt ở trong lồng, tuy nó được nuôi ăn, nhưng nó đã mất bầu trời, cỏ cây để bay nhảy, ca hót rồi. Tệ hơn thế, sức sống và nguồn truyền sinh của nó cũng không còn. Nghĩa là, đa số các loại chim bị nhốt ở trong lồng đều không còn khả năng sinh sản. Nó không còn khả năng đẻ trứng, ấp trứng để có thêm đàn chim non. Như thế có phải là nó đã mất sự sống ngay khi còn sống không? Và nếu, nó còn được hót tiếng hót truyền đời của nó trước khi chết, thì thật là may cho nó. May bởi vì nó chưa bị tước đoạt mất tiếng hót, tiếng nói giống nòi của mình. 

Nhưng xem ra con sáo Việt Nam ngày nay không có được cái may mắn ấy. Trái lại, thê thảm hơn thế nhiều. Bởi vì, đã mất bầu trời, đã mất tự do, nó cũng không còn được hót theo tiếng hót truyền thống của nó. Trái lại nó bị buộc phải gào thét lên những tiếng “lạ”, tiếng phản tộc. Nó bị buộc phải tập hót lên cùng một thứ tiếng hót tố cha, tố mẹ, tố anh, tố chị, tố em, tố người thân, tố láng giềng, tố đồng loại... Trường hợp nó cứ hót lên tiếng hót du dương theo loài của nó. Nó sẽ được những đầy tớ là kẻ làm lồng, cho nó ăn, lôi ra cắt móng, bẻ mỏ, xỉa cánh. Như vậy có phải là một thê lương không? 

Người Việt Nam dưới chế độ cộng sản, xem ra còn bị đối xử tàn tệ hơn con sáo trong lồng ấy nhiều. Tự Do, dĩ nhiên là không có. Ngay đến tiếng nói truyền thống của mình cũng không được nói. Nghĩa là, họ phải giả mù, giả câm. giả điếc để không thấy, không nghe, không nói bất cứ những gì thuộc về dân tộc, sự thật và lẽ phải. Nhưng phải biết học nói tiếng “lạ”, tiếng gian dối, tiếng phản giống nòi để sống. Trái lại, sẽ bị lôi ra cắt cánh, bẻ mỏ, bị hành hạ không thương tiếc. Bạn thấy đó có là một thảm cảnh không? Và có phải là chúng ta tuy còn sống đây, nhưng sức sống truyền thống Nhân Bản, Tự Do, Độc Lập của dân tộc ta đã bị tước đoạt? 


Phải, chuyện là như thế. Nhưng đừng ngồi than khóc nhé. Trái lại, hãy đứng dậy, tìm lấy cho mình và cho đời phong cách sống Tự Do, Độc Lập của mình. Mỗi người có một phương cách khác nhau. Tôi không dám nói đến chuyện lớn đâu. Ở trong trang giấy hạn hẹp này, tôi xin đề nghị với bạn một cách thức khởi đầu thật nhỏ bé, thật dễ thi hành, nhưng chắc chắn bạn sẽ có được những giây phút hoàn toàn thoái mái với sự tự do của bạn trong tiếng thở với quê hương. Nó như một gợn sóng nhỏ của cuộc khởi đầu làm cho ta thoát ra ngoài áp lực. Tuy nhiên, nếu không có những gợn sóng nhỏ khởi đầu thì không thể tạo nên một cơn sóng thần. 

Ở gần nhà bạn có cái công viên nào không? Ở phường, xã, quân huyện, tỉnh lỵ nào mà chả có công viên công cộng phải không? Nếu có, bạn hãy ra đó, mang theo cho bạn một cái điện thoại cầm tay, hay cái Mp3, trong đó có một bản nhạc mà bạn yêu mến nhất. Thì dụ như: “Dậy mà Đi” của nhạc sỹ Tôn thất Lập. Nếu được, bạn rủ thêm vài người bạn thân nữa. Ra đó, cùng nhìn trời nhìn đất. Hít thở lấy không khí trong lành, rồi nắm lấy tay nhau, mở bản nhạc lên mà nghe. Nghe vài ba lần bạn sẽ thấy lòng bạn gần kề với quê hương. Như thế là bạn thở hơi, tâm sự với quê hương và với tình người rồi đấy. Tuần sau, lại rủ bạn cùng đi, nhưng thêm những bản nhạc khác. Thí dụ như Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” của nhạc sỹ Nguyễn Đức Quang, hay “Hội Diên Hồng”, lại ra công viên, bờ hồ cùng hát cho nhau nghe. Nếu bạn tiếp tục hành trình này, tôi tin chắc bạn sẽ có cùng một nhịp thở với nhiều bằng hữu khác, dù ta chưa một lần gặp nhau. Nhưng chắc chắn những gợn sóng nhỏ sẽ gặp nhau. 

Trường hợp ở gần nhà bạn không có công viên thì ta áp dụng sách của cụ Nguyễn Công Trứ, “tri túc đãi túc, hà thơi túc”. Bạn ra đứng ngay trước cửa nhà hay ngay trong sân trường để mà thưởng thức những giây phút đặc biệt này. Nhưng nhớ, đừng mở nhạc lớn kẻo làm phiền lòng người khác. Ước mong từ bắc tới nam, từ trong các làng mạc, xã thôn ra thành thị, mọi người, đặc biệt là bạn trẻ đều tự tin, tìm được những giây phút tự do, êm đềm, đầm ấm và giao hòa với quê hương cho mình. Thế là ta đã có cuộc khởi đầu. Khi người người, nhà nhà đã có niềm vui đi lên thì hạnh phúc của quê hương đã là ở trong tầm tay rồi. Nước triều dâng, có ai cản nổi không? Mời bạn thử đi. Không bao giờ là quá trễ đâu. 

Tuy thế, cũng có vài điều tôi xin nói trước với bạn nhá. Có thể những lần đầu bạn lẻ loi lắm, chẳng có ai đến với bạn đâu. Nhưng mình đi tìm hơi thở Tự Do mà, sớm muộn cũng có những cánh chim đồng cảm với tâm tình của bạn. Khi nhóm của bạn có 4, 5 người là vui rồi, cứ thế mà giữ lấy niềm vui với nhau, và giữ lấy nhau bằng chân tình. Kế đến, bạn cũng biết, bò vàng nhiều lắm đấy, chúng sẽ dí mũi vào những cuộc gặp gỡ của bạn, nên tuyệt đối bạn phải cảnh giác bạn hữu là không mang theo cờ quạt biểu ngữ băng rôn gì hết. Kẻo lại bị chúng chụp mũ cho bạn thì phiền lắm. 

Bạn nhớ đấy, chủ đích của mình chỉ ra bờ hồ, đến công viên, sân nhà thờ, tìm hơi thở trong lành để thư giãn, tìm không khí tự do, nên phải tránh những lối sinh hoạt ồn ào. Dĩ nhiên là mình sẽ đón bạn mới, nhưng đường đi rất dài, không thể gây ra phiền phức cho mình và cho người khác bằng cách tập hợp lớn. Mỗi nhóm lý tưởng là có từ 5- 7 người, nhiều hơn thì nên tách ra, thêm nhóm, kết thêm bạn mới, sinh hoạt ôn hòa. Kế đến, công viên rộng lớn lắm, nhóm của bạn cũng không nên gia nhập vào nhóm của các bạn khác để sinh hoạt chung (lâu lâu một lần thì chẳng sao, tuyệt đối không thể thường xuyên). Nếu có quen biết thì nên tìm cách trao đổi bạn với nhau hơn nhà sát nhập lại với nhau. Bởi lẽ, nhóm đông thì vui thật nhưng rất phiền toái và dễ bị bể lắm. Ấy là chưa kẻ đến bò vàng chúi mũi vào phá đám. Chúc bạn vui và tìm thêm bằng hữu trong mục đi tìm hơi thở Tự Do trong tình tự của quê hương nhá. Bạn có ý kiến gì không? 

Phần tôi, tôi tin rằng, mỗi ngày bạn làm cho chính bạn, dù chỉ là vài cái vươn vai trước nhà như một gợn sóng, và nói với đất trời rằng: Tôi Muốn Tự Do, Tôi Yêu Nước Tôi, và mỗi tuần bạn làm với bạn hữu của bạn ở công viên, sân trường, bờ hồ, bạn sẽ thấy sự thay đổi kỳ diệu sẽ đến. Trước hết lòng bạn sẽ vui hơn và kiên tâm hơn trong lý tưởng bạn theo đuổi. Sau là đem niềm vui ấy cho người chung quanh và đem vào non nước. Dần dần tạo ra một phong trào rộng lớn cho mọi người cùng đi tìm Tự Do. Cho hàng triệu triệu người mặc áo No U. Khi đó, sự thay đổi kỳ diệu kia sẽ không dành cho riêng bạn, nhưng là cho cả đất nước của chúng ta. Bạn hãy bắt đầu thực hiện và nói cho bằng hữu cùng thực hiện xem sao. Dĩ nhiên, bài báo này cũng sẽ có nhiều bò vàng bò vào đọc, nhưng mình có làm gì sai đâu. Chỉ vươn vai và nói với mây với gió với đất nước cho vừa đủ nghe Tôi Muốn Tự Do, chắc không ai làm hại mình. 

Cầu chúc cho hoa Tự Do nở tràn ra khắp non sông Việt. Để nhà Việt Nam mãi là mái ấm Độc Lập của dân Việt. Ở đó, người dân sẽ cùng nhau xây dựng và chung hưởng sự Tự Do, Công Lý, Dân Chủ, Nhân Quyền trong cuộc sống Thái Bình, Ấm No, Hạnh Phúc và Thịnh Vượng. 






Bình Luận

Thời Sự

Video

Google AdSense

 
http://danlambaovn.blogspot.com/search?max-results=50
Copyright © 2014 Dân Làm Báo